Nhà tôi chỉ có hai anh em trai, tôi là em nhưng lấy vợ sớm, giờ đã có 3 mặt con, cháu lớn đã học cấp 2, 2 cháu nhỏ thì một đứa lớp 3, một đứa chuẩn bị vào lớp 1. Cuộc sống công nhân quanh năm đầu tắt mặt tối, vợ tôi làm ca ngày, tôi làm ca đêm, căn nhà nhỏ chật chội mỗi sáng sớm vang tiếng đánh thức con đi học, mỗi tối lại rộn tiếng rửa bát, quát tháo làm bài, rồi kêu gào đi ngủ. Cái nghèo bám riết nhưng chúng tôi vẫn cố lo cho con đầy đủ, bằng bạn bè.
Anh tôi lấy vợ muộn, chị dâu là giáo viên mẫu giáo, hiền lành, biết điều. Họ có 2 đứa con còn nhỏ. Gia đình anh chị không khá giả nhưng cũng ổn hơn vợ chồng tôi vì anh làm bên kỹ thuật, lương cao hơn. Nhiều lúc nhìn anh chị bận bịu mà vẫn thong thả dắt con đi công viên cuối tuần, tôi thầm mừng cho họ.
Nhưng rồi tai nạn giao thông xảy ra, cướp đi cả anh tôi và chị dâu trong một buổi chiều mưa. Tôi chạy vội tới bệnh viện, chỉ thấy thi thể anh chị đã phủ vải trắng. 2 đứa trẻ được người dân giữ lại tại hiện trường, hoảng loạn, khóc ngất, nước mắt, nước mũi trộn lẫn, gọi bố mẹ đến lạc giọng.
Lễ tang vội vàng, lạnh lẽo. Mẹ tôi ngồi lặng lẽ trong góc, mái tóc đã bạc gần hết, run run hỏi tôi xem các cháu giờ thế nào?
Tôi nhìn 2 đứa cháu đang nép bên nhau, lặng lẽ nhìn di ảnh bố mẹ mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đứa lớn thì khóc sưng húp mắt, đứa nhỏ thì ngơ ngác chưa biết thế nào là mất mát. Tôi nói sẽ đón các cháu về nhà mình, ít ra còn có anh em, có bữa cơm chung, sẩy cha còn chú, tôi sẽ lo cho các cháu.
Ảnh minh họa
Vợ chồng tôi đón các cháu về nuôi, tuy khó khăn nhưng chúng tôi vẫn cố gắng hết sức. Bà con hàng xóm biết chuyện đều giúp đỡ ít quần áo và vài hộp sữa.
Rồi bất ngờ có người tìm đến. Một người phụ nữ ăn mặc lịch sự, đi cùng chồng. Họ bảo từng là bạn của anh tôi thời đại học, hiện sống ở nước ngoài. Nghe tin anh chị mất, họ tìm về, nói muốn nhận nuôi 2 đứa trẻ, đưa sang bên đó học hành, cuộc sống sẽ đủ đầy, không lo thiếu thốn. Họ thậm chí còn gửi ảnh nhà, trường học và hồ sơ bảo trợ hợp pháp.
Tôi ngồi lặng, không dám nói gì. Vợ tôi cũng không lên tiếng. Nhìn 2 đứa nhỏ đang chơi trong góc, tôi chợt thấy nghẹn lòng. Có lẽ nếu chúng đi, cuộc sống sẽ tốt hơn thật, được ăn ngon, mặc ấm, học trường tốt, có tương lai sáng sủa. Còn ở với chúng tôi, cơm rau qua bữa, sách vở thì xin lại, tương lai mịt mờ.
Nhưng tôi cũng sợ chúng lớn lên rồi quên mất gốc gác, ông bà bố mẹ, quên cả 2 ngôi mộ nhỏ ở quê. Giá mà họ ở gần thì chúng tôi sẵn sàng, vì biết vẫn thỉnh thoảng qua nhìn các cháu được, nhưng giờ họ muốn đưa ra nước ngoài, tương lai biết đến bao giờ mới gặp lại.
Tôi ôm cháu nhỏ vào lòng mà nặng nề như đá đè. Tôi không biết phải quyết định như thế nào cho đúng đắn, tốt cho các cháu?
Sáng hôm sau, tôi đưa các cháu ra mộ anh chị. Chúng chưa hiểu hết, chỉ ôm lấy nhau ngồi lặng lẽ. Tôi đứng phía sau, cầm bó hoa cúc, giọng nghèn nghẹn:
– Anh chị à, em không biết quyết định của mình có đúng không, nhưng em sẽ giữ các cháu lại. Chúng nó còn nhỏ quá, em không nỡ giao cho người khác, dù họ tốt. Em hứa sẽ nuôi dạy các cháu thành người, như cách anh chị từng dạy dỗ chúng nó.
Mấy hôm sau, tôi gặp lại đôi vợ chồng kia. Tôi cảm ơn họ chân thành vì tấm lòng và đề nghị:
– Nếu anh chị thực lòng muốn giúp, xin hãy để các cháu ở lại với tôi, nhưng vẫn quan tâm hỗ trợ phần nào cho việc học hành, sinh hoạt.
Họ trầm ngâm rồi gật đầu, nói sẽ giữ liên lạc, thi thoảng ghé thăm. Người phụ nữ mắt đỏ hoe, cúi xuống hôn lên trán hai đứa nhỏ rồi quay đi thật nhanh.
Từ hôm ấy, căn nhà tôi càng chật hơn, bữa cơm phải chia đều thành bảy phần, đêm xuống lại vang tiếng “đọc bài chưa?”, “xếp cặp đi ngủ!”. Nhưng cũng chính từ hôm đó, tôi cảm thấy có thêm ánh sáng trong lòng. Vợ tôi dậy sớm hơn, con tôi nhường nhau từng cái ghế ngồi học. Thằng lớn lớp 7 bắt đầu biết dắt cháu đi học, dạy toán cho em.
Cái nghèo vẫn còn đó, nhưng trong ngôi nhà nhỏ, tôi nghe rõ tiếng cười con trẻ, thấy rõ tình thân máu mủ. Và tôi tin, dù không có điều kiện tốt nhất, nhưng được lớn lên trong tình yêu thương chân thành, đó là món quà mà không quốc gia nào trên thế giới có thể trao cho các cháu tốt hơn chúng tôi.
Vì vậy, tôi chọn ở lại – chọn cùng các cháu đi qua những ngày gian khó, để khi chúng lớn lên, chúng sẽ biết: có một người chú từng chọn ở lại, vì yêu thương.
News
Người vợ ở Phú Thọ bật khóc nức nở, khai nhận lý do khó tin ra tay với chồng trước mặt bố mẹ: Hóa ra không phải đưa ngư;ờ;i t;ì;nh về như đồn đoán
Đối tượng Hà Thị Lai Hạ – nghi can sát hại chồng gây rúng động dư luận những ngày qua…
Nóng: 3 tỉnh này có thời tiết cực kì ng;u;y hi;ể;m trong 6 giờ tới
Trung tâm Dự báo khí tượng thuỷ văn quốc gia cho biết lúc 13h ngày 23/8, bão số 5 cách…
Bà con chú ý: Bão số 5 mạnh ngang bão Yagi đang tiến rất nhanh về đất liền, gi;ật cấp 16
Mức độ nguy hiểm của bão số 5 (Kajiki) được đánh giá không kém bão số 3 (Yagi) năm 2024…
Giọng thuyết minh tại Đại lễ A80 Thiếu tá Trần Thị Ngọc Vũ: Ra Hà Nội tập từ giữa tháng 7, sắc vóc không kém hoa hậu
Thiếu tá Trần Thị Ngọc Vũ, đại diện giọng thuyết minh miền Nam tại đại lễ A80, không chỉ gây…
KHẨN CẤP: Điều ‘dị thường’ của bão số 5, bà con 3 tỉnh sau hết sức lưu ý, từ đêm nay…
Bão số 5 (Kajiki) di chuyển và tăng cấp nhanh, đi vào đất liền trong 48 giờ tới. Trọng tâm…
Trời ơi đây là lý do khiến vợ tr;ẻ nh;ẫ;n t;â;;m đ;a;m gục chồng lúc 3h sáng
Ban đầu xác định, khoảng 0h20 ngày 17/8, sau khi đi ăn liên hoan, hai vợ chồng Hà Thị Lai…
End of content
No more pages to load