Nhưng đến đêm thứ 4, tôi mở camera thì thấy một người đàn ông ngồi trên giường, cạnh bé Na.
Tôi và chồng đều làm việc giờ hành chính, nhà có mỗi bé Na mới hơn 3 tuổi, nên khi mẹ tôi đề nghị cho cháu về quê chơi 2 tuần hè, tôi đồng ý.
Trước đó, chồng mua một chiếc camera mini có kết nối wifi để lắp trong phòng con. Mục đích chính là để theo dõi giúp việc khi cần, nhưng tiện thể tôi cũng dùng để “ngắm con” từ xa mỗi lúc nhớ.
Bình thường, khoảng 8–9h tối tôi sẽ mở ứng dụng trên điện thoại ra xem. Mẹ tôi thường cho bé ngủ sớm, phòng tắt điện, chỉ còn ánh sáng đèn ngủ lờ mờ. Hầu hết chỉ thấy bóng Na trùm chăn, trở mình vài lần rồi ngủ say.
Nhưng đến đêm thứ 4, tôi mở camera thì thấy một người đàn ông ngồi trên giường, cạnh bé Na.
Ban đầu tôi cứ nghĩ camera bị lỗi, hoặc mẹ tôi đang xem gì đó phản chiếu bóng lên tường. Nhưng càng nhìn, tôi càng thấy rõ một dáng người to lớn, mặc áo trắng, tay cầm gì đó như khăn ướt, cúi sát xuống mặt con tôi.
Ảnh minh họa
Tôi sợ cứng người, gọi điện cho mẹ liên tục nhưng bà không nghe.
Đầu tôi ong lên đủ thứ kịch bản kinh dị. Lúc đó gần 10 giờ đêm. Tôi gọi chồng. Anh cũng tái mặt.
5 phút sau, mẹ gọi lại. Tôi run giọng hỏi: “Mẹ ơi, ai vừa vào phòng thế ạ? Con về ngay bây giờ”.
Bà ngập ngừng vài giây rồi nói khẽ: “Là… bố của con”.
Tôi sững người. Tôi lớn lên chỉ với mẹ, không có ký ức về bố. Mẹ nói ông mất sớm. Nhưng giờ mẹ bảo… ông ấy vẫn sống, vẫn ở cùng làng và gần đây mới được chẩn đoán mất trí nhớ từng phần.
“Bố con vẫn hay nhớ bé Na, cứ gọi là ‘cháu nội’… Nhiều lúc mẹ không đành lòng. Đêm nay ông ấy đòi sang ru con bé ngủ, mẹ cũng không nghĩ con xem camera đúng lúc ấy…”, mẹ tôi giải thích.
Tôi lặng đi vì tổn thương, vì sự dối trá suốt 30 năm. Hóa ra, ngày xưa ông bỏ mẹ con tôi đi… rồi mười mấy năm sau mới quay về làng, nghe nói bị người phụ nữ kia bỏ vì bệnh tật và mất sức lao động.
Tôi không biết phải giận hay phải thương. Tôi chỉ thấy lòng mình rối như tơ vò.
Từ hôm đó, tôi im lặng. Mẹ tôi cũng không nhắc gì thêm. Nhưng ánh mắt “người đàn ông xa lạ” kia cứ ám ảnh tôi mỗi lần nghĩ về tuổi thơ thiếu vắng.
Tôi không biết có nên tìm gặp ông – người đã ru cháu ngủ bằng chính đôi tay mà năm xưa từng buông rơi tôi hay cứ để mọi chuyện ngủ yên như 30 năm qua? Chồng khuyên tôi tha thứ nhưng những ký ức khốn khó, thiếu thốn cả vật chất lẫn tinh thần của mẹ con tôi cứ dội về, tôi càng hận ông ấy hơn. Tôi nên làm gì lúc này đây?
News
Người vợ ở Phú Thọ bật khóc nức nở, khai nhận lý do khó tin ra tay với chồng trước mặt bố mẹ: Hóa ra không phải đưa ngư;ờ;i t;ì;nh về như đồn đoán
Đối tượng Hà Thị Lai Hạ – nghi can sát hại chồng gây rúng động dư luận những ngày qua…
Nóng: 3 tỉnh này có thời tiết cực kì ng;u;y hi;ể;m trong 6 giờ tới
Trung tâm Dự báo khí tượng thuỷ văn quốc gia cho biết lúc 13h ngày 23/8, bão số 5 cách…
Bà con chú ý: Bão số 5 mạnh ngang bão Yagi đang tiến rất nhanh về đất liền, gi;ật cấp 16
Mức độ nguy hiểm của bão số 5 (Kajiki) được đánh giá không kém bão số 3 (Yagi) năm 2024…
Giọng thuyết minh tại Đại lễ A80 Thiếu tá Trần Thị Ngọc Vũ: Ra Hà Nội tập từ giữa tháng 7, sắc vóc không kém hoa hậu
Thiếu tá Trần Thị Ngọc Vũ, đại diện giọng thuyết minh miền Nam tại đại lễ A80, không chỉ gây…
KHẨN CẤP: Điều ‘dị thường’ của bão số 5, bà con 3 tỉnh sau hết sức lưu ý, từ đêm nay…
Bão số 5 (Kajiki) di chuyển và tăng cấp nhanh, đi vào đất liền trong 48 giờ tới. Trọng tâm…
Trời ơi đây là lý do khiến vợ tr;ẻ nh;ẫ;n t;â;;m đ;a;m gục chồng lúc 3h sáng
Ban đầu xác định, khoảng 0h20 ngày 17/8, sau khi đi ăn liên hoan, hai vợ chồng Hà Thị Lai…
End of content
No more pages to load